Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

THẦY CÓ BA LOẠI THẦY

Bây giờ thầy hiệu trưởng Trường CVA đã xếp tôi vào nhóm “ Phụ huynh cá biệt” của Trường rồi, thế đấy, không nói thì thôi mà hễ nói đúng cái sự thật của đội ngũ làm nghề dạy học của trường thầy thì thầy ghép cho danh hiệu “cá biệt” của trường, nhưng ở cấp cao hơn cấp Cha mẹ chứ không phải cấp học trò !!!
Vậy tôi đã làm gì cá biệt mà phải lảnh “cái mũ” như vậy ?
Nói nghiêm túc,theo đề nghị của cử toạ, đề nghị lắm nên tôi mới “liều “ nói vài nhận xét của cá nhân mình trong buổi Đại Hội Cha mẹ học sinh của trường, để góp phần vào việc nâng cao chất lượng dạy và học tại trường,với mong muốn tiến kịp các trường ở dưới xuôi- chả là Trường CVA thuộc diện trường miền núi – Hôm hội nghị các bậc CMHS đầu năm ,tôi đã liều mình nói thật như thế nầy :
Thưa các thầy! Theo tôi nhận thấy nguyên nhân Trường mình thành tích nhiều năm qua còn lẹt đẹt theo sau các trường trong huyện,ngoài nguyên nhân học sinh trung học cơ sở khá giỏi không đăng ký thi vào trường, đầu vào như vậy thì chắc chắn đầu ra chẳng thể khá hơn rồi, tôi rất thông cảm và ghi nhận những công sức của nhà trường trong những năm qua, xin chia sẻ với quí thầy c ô nổi vui mừng của chúng tôi về tỉ lệ học sinh thi đỗ đại học hằng năm của trường năm sau có cao hơn năm trước… Góp ý về vấn đề thầy cô giáo, xin mạnh dạn có một vài nhận xét đánh giá như sau : Qua theo dõi nhiều năm  tôi thấy ở trường ta có tới ba loại Thầy, nếu trường ta giảm bớt hai loại thì chắc chắn thành tích của trường sẽ chẳng thua kém gì các trường khác đâu. Cụ thể tôi phân ra như thế nầy :
Thứ nhất ,Thầy là những người làm nghề đi dạy . Có vài người xin về trường làm việc với mục đích là bảo đảm có được việc làm cái đã- Trường ta là trường miền núi nên đăng ký thi công chức vào trường dễ đậu- những người nầy vào được Trường rồi, có biên chế rồi, ráng theo nghề vài năm chờ có cơ hội là chuyển ngay.Lên lớp mà cứ nghĩ đâu đâu ,chưa dạy mà lo đi thì làm sao dạy tốt được ? Năm nào cũng có vài người ra đi,họ đến trường để thực tập thì phải !Bù vào cái thiếu đó trường lại phải nhận tiếp những giáo sinh mới tốt nghiệp kiếm việc làm !
Thứ hai,những người làm nghề kinh doanh , Trong đội ngũ giáo viên  có vài người làm nghề bán chữ chứ không phải dạy chữ thì phải ! Tôi cứ thắc mắc là lúc nào tôi cũng thấy các thầy dạy thêm, mỗi ngày vài bảy ka, tranh thủ Overtime kiểu nầy thì chắc gì chất lượng truyền đạt tại lớp tốt được ? Nói ra thì thật xấu hổ, có học sinh ra trường rồi nhận xét: “ Ông ấy( bà ấy )không đáng làm thầy, hồi con học ở trường không có tiền học thêm chỗ ổng(bả) ông nói cạnh nói khoé khó chịu lắm! Con làm gì có tiền học thêm hở bác, có cơm ăn đi học là nhứt rồi)- Cậu nầy không học thêm mà cũng đỗ đaị học điểm khá đấy !
Thứ ba, những người nầy chúng tôi kính trọng vô cùng! Rất trân trọng gọi là Thầy ! Thầy thật sự ở trường ta không nhiều lắm ! May mà còn có những người thầy thật sự là thầy nên trường ta mới có được những thành tích như thời gian qua, các thầy cô nầy tâm huyết với nghề, hết lòng vì học sinh thân yêu, vì thế hệ mai sau ,vì tương lai đất nước,…

Chuyện tôi có biệt danh “Phụ huynh cá biệt” là như thế đó.

Hôm nay, nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam ghi lại đôi điều nhận xét, ai giận cứ giận, ai ghét cứ ghét, nhưng những người thầy thật sự thì tin là tôi đã phát biểu không sai !

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

TẾT TRUNG THU NƠI VÙNG THƯỜNG CÓ LỤT

Gần một tháng qua, ngày nào cũng vậy cứ chiều về là trời đổ mưa .


Những cơn mưa rừng mùa thu như nghiêng trời đổ nước ầm ầm, mưa to hạt quá đôi lúc người ta nhầm tưởng là nước lũ sẽ vô nhà trong chốc lát .
Khác với mọi năm, Trời năm nay lạ lắm, giữa tháng Tám âm lịch rồi mà chưa có cơn lụt nào , người có kinh nghiệm thì bảo rằng năm nay sẽ không có lụt, mà nếu có chăng thì cũng chỉ lụt có một cây nhưng không lớn lắm, bởi cây cỏ ống ngoài đồng mùa này chỉ tím có một lóng nhỏ mà thôi .
Năm ngoái Tết trung thu chẳng đến với thung lủng nghèo nầy, cơn lũ Ketsana ngày mùng mười tháng Tám dìm cả vùng Thượng Đức sâu trong biển nước, nước rút ra rồi xóm làng toang hoang, xơ xác, đường sá lầy lội, Trăng Trung thu lại nằm tít trên lớp mây dày đặc đen ngòm, chiếu một thứ ánh sáng xám xịt làm tăng thêm nổi hoảng sợ trong những ngày lụt lội , làm mất cả niềm vui trẻ thơ trong ngày tết cổ truyền của chúng. Và, hình như hồi ấy bọn trẻ vùng lũ cũng quên mất là Tết Trung thu đã về thì phải ! Mà nhớ làm sao được khi những chiếc đầu lân dán vội, những chiếc trống ếch tự làm đã bị nước cuốn trôi hết cả rồi còn chi để mà nhớ ! Nhớ để mà chi khi cha mẹ chúng còn bận phải dọn dẹp nhà cửa vườn tược và còn phải lo cho có cái ăn trong những ngày sắp đến ?
Năm ngoái mất mùa múa lân, bọn trẻ trong xóm cũng bị thất thu đáng kể, hình như bọn trẻ lại sợ mất vốn, vì chúng thấy trời cứ mưa hoài nên năm nay cả làng chỉ có mỗi một con lân rách chẳng giống ai, hai đêm qua trông chúng nó múa thấy mà tội nghiệp quá chừng !
Xem truyền hình thấy ở Hà Nội múa lân đẹp quá, phố phường đẹp quá, bọn trẻ thủ đô áo quần xinh xắn quá, đón trung thu mà có cả xe hoa, đèn lồng,… sướng quá !
Nghĩ mà thương cho bọn trẻ quê mình, mỗi nhà góp 3000 đồng , cả làng gom hết lại mua vài cái kẹo, một vài miếng bánh toàn loại rẻ tiền, đóng gói rồi gọi các em ra thôn để nhận .


Cho dù món quà nhỏ bé, bằng chính tiền của cha mẹ chúng, nhưng trông kìa, chúng hớn hở làm sao !

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Si tình

Chiều mưa xứ Huế buồn sao
Nhớ thương ai mà lòng nao nao
Cánh cửa trái tim nào đã khép
Để lòng tôi mải miết nổi chờ mong .

                                  1982

Gửi  NGỌC DUNG

Tình si

( Trích )
......
Ta đã sốt rồi
Cơn sốt Tình yêu !
Đã tím bầm hai trái tim ?
Đã đen thui hai bộ óc ?
Hai cái miệng đã thay những lời nói yêu thương
      bằng những câu nguyền rủa
Em đã "giết"anh
Anh cũng "giết "em
Hai đứa ta thi nhau giết

Cho nát tan thây những kỷ niệm vô hình
Cho thối inh lên những phôi thai tình yêu trong trắng
Cho tan tành những buồn vui và cay đắng

Chỉ của riêng hai đứa mình thôi !

Có tiếc không em, tình anh chung thuỷ
Có thương không em tình anh chân thật
Có buồn không em, khi tình yêu mất

Thôi em ơi !
thương làm chi
Tiếc làm chi
Khóc làm chi

khi tim em tự ý ra đi !

Huế- mùa mưa phùn -1982

Không đề

Mặt trời dần xuống để chiều lên
Làn mây đưa hoàng hôn thênh thênh
Cơn gió thoảng gọi hồn thi sĩ
Chiều lên rồi
                 sao không bẻ nhành thi !

Đại Nội , Huế
Chiều thu 1982

TỐI NAY EM SẼ NGÂM THƠ

Lướt nhanh qua bảng chương trình văn nghệ
Anh nhìn thấy tên em rồi
Tối nay em làm nghệ sĩ
Anh vui mừng
Có người đồng chí
Biểu diễn tiết mục Thơ,
Bài thơ em sẽ hát đêm nay
là bài thơ gì ? Anh đâu biết được !
Có phải là bài thơ ra phía trước
hay là đề tài thẳng bước tiến lên ?
Bài thơ em hát đêm nay
Với anh
là bài thơ hay nhất
sẽ sống mãi trong anh
 không bao giờ mất
Chiều buông,
hoàng hôn,
những ánh nắng lưu luyến tiễn ngày
sắp hết rồi
Tối
Đêm đã về !
Anh đang chờ đây
Chờ nghe em hát
Và,    chờ thơ

Tối nay em sẽ ngâm thơ !

Nhờ về Ngọc Ái
Huế, 26 tháng 3 năm 1982

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

LƯỞI RÌU CỦA THỜI KỲ ĐỒ ĐÁ

Lưỏi rìu đá


Chắc chắn đó là lưởi rìu được làm từ Thời kỳ đồ đá ,tuổi của nó dù chưa được kiểm tra bằng Carbon C14 nhưng với việc tìm được nó cũng chứng tỏ nó đã có thể có đến trên vài ngàn năm tuổi rồi !

Hai đứa học sinh nghe lén được câu chuyện về Con Vàng Hời đi ăn sau vườn , không biết chiêm bao mộng mị thế nào , hai anh em rủ nhau ra vườn và quyết định đào nơi mà người ta bảo đó là nền miếu hoang .
Cả ngày hì hục , hai đứa đào được một cài hố rộng vài mét và sâu gần 2 mét , vàng thì chẳng thấy đâu , chỉ tìm được phần lưởi của chiếc rìu đá .
Tuy nó bằng đá và bị chôn sâu trong lòng đất lâu năm nhưng bảo đảm rằng dùng nó chặt cây cũng đứt , không sứt mẻ gì !

Thế mới biết , ở thời kỳ đồ đá với những công cụ bằng đá ,muốn tồn tại con người ta cực khổ biết bao !

  CÂY KHỔ QUA RỪNG CHỮA BỆNH GAN Do thời gian qua có rất nhiều người nhầm tưởng cây Khổ qua rừng là cây khổ qua (Mướp đắng) mọc ở trên rừn...