Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

KỶ VẬT BẤT ĐẮC DĨ

( Nhớ ngày  bị thương lần đầu 41 năm về trước)
Hắn chui vào nhanh lắm, sau tiếng ầm điếc hai cái lổ tai, một cái chui xuyên ngón tay áp út phải qua thẳng ngón giữa của bàn tay, một cái chui thẳng vào mông, máu chảy ròng ròng,ở những nơi chúng chui vào, có thể là chui nhanh quá nên không thấy đau mà chỉ thấy tê tê.
Phải nói là cái anh chàng y sĩ có tên Vũ Minh Tâm kia quá tệ, ngồi gần 1 tiếng đồng hồ và chấp nhận cho anh ta dùng dao mổ không cần thuốc tê vậy mà anh ta hết khèo rồi kẹp hoài mà vẫn chẳng gắp được nó ra, để bây giờ nó cứ chạy qua chạy lại mỗi khi co duỗi bàn tay, chán thật. Liệu cái anh chàng y sĩ này có cố ý để lại mấy cái miểng để mình giữ lại làm kỷ niệm chiến tranh?

Đã 41 năm qua rồi kể từ ngày mấy cái miểng đạn chui vào người, muốn quên lắm nhưng làm sao quên được vì hình ảnh người bên cạnh tan hoang nát bét, mấy đứa phía sau ngưng thở tắt hơi đã hằn sâu trong trí nhớ. Quên sao được ngày thứ sáu 20 tháng 9 năm 1974- ngày mùng 5 tháng 8 năm Giáp Dần
Chả ai gặp nhau bắt chân nên cái miểng trong chân không sao cả, chỉ có cái miểng trên bàn tay phải mỗi khi có người bắt tay bóp mạnh một tí là...sợ luôn.

Năm ngoái kỷ niệm 40 năm Thường Đức, tôi đã cố gắng đi tìm ông Vũ Minh Tâm, Y sĩ trạm phẩu thuật tiền tiêu ngày ấy nhưng anh ta chẳng vào,rất có thể anh ta đã được mời nhưng anh ta chẳng buồn nhớ chuyện cũ nên không thèm vào. Dù sao tôi vẫn không quên anh ta , vì anh ta đã băng bó cẩn thận mấy vết thương của tôi.
Trên đường đời ai có gặp được anh ta nhớ cho tôi gởi lời cám ơn với nha. Hình như anh ta quê ở Thái Bình.

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Bàn về tên gọi THUỐC ĐÔNG, THUỐC TÂY, THUỐC NAM,THUỐC BẮC

Địa giới nước Việt Nam ta ngày xưa  phía bắc giáp với Ải Nam quan của nước Tàu, phía Nam giáp với đất nước Champa (192-1832) ở dãy Hoành Sơn ( Quảng Bình). Trong hàng ngàn năm chung sống, giữa nước Việt và các nước có sự giao thương, một trong các mặt hàng mà cả người phương bắc lẫn người phương nam mang đến bán cho người Việt đó là thuốc chữa bệnh.
Người Việt mua các loại thuốc từ tàu buôn phương bắc (của người Tàu) thì  gọi là thuốc Bắc. Các loại thuốc chữa bệnh mua từ phương nam (đa phần là  của  nước Champa- đường bộ hay đường thủy )  thì gọi là thuốc Nam.
Thuốc Bắc và thuốc Nam có những tương đồng với nhau là được sản xuất đa phần từ thực vật, tuy nhiên giữa chúng vẫn có sự khác nhau cơ bản, đó là:
Thuốc Bắc được bào chế từ thực vật có thể có sử dụng  thêm một số chất vô cơ như:  Lưu huỳnh(Sulfur),Thạch tín (Asenicum), Phèn chua (Alumen), Hàn the ( Borax), và ....có cả Thủy ngân nữa.
Thuốc Nam thì được sản xuất đơn giản hơn, người ta chỉ việc thu hái thuốc và bào chế bằng cách sao, phơi hay sấy khô – thuốc nam hầu như không sử dụng chất vô cơ để chế biến hay bảo quản.
Có thể kể từ khi người Tây phương đến vùng đông Á, họ mang đến bán  thêm một loại thuốc mới và người ta gọi là thuốc Tây để phân biệt  với thuốc Nam thuốc Bắc, và rồi sau này gộp chung thuốc bắc thuốc nam thành thuốc Đông y.
 Nhân đọc một số tài liệu, thấy nhiều ý kiến giải thích về tên gọi thuốc nam cá nhân tôi thấy sự giải thích  chưa được thỏa đáng nên mạo muội   nêu một số ý kiến cá nhân gọi là cùng  bình luận trao đổi.
 Tôi cho rằng, gọi thuốc Bắc là hiểu đó thuốc của người Tàu, thuốc Nam là thuốc của người Chăm .
Và, tất nhiên, bây giờ  thì thuốc Nam là của người Việt Nam

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

THUỐC CHỮA BỆNH HOẠI THƯ

Có hai nguyên nhân chính gây bệnh hoại thư: 
Hoại thư do có một tiểu động mạch bị tắc nghẽn và Hoại thư do các mầm độc tố hủy hoại các mô, tế bào. 
Những người bị bệnh tiểu đường, suy thận, những bệnh nhân ung thư được điều trị bằng hóa chất thường dễ bị chứng hoại thư các chi nếu không điều trị kịp thời buộc phải cắt bỏ phần mô bị hoại thư hay phải đoạn chi để bảo toàn tính mạng.

Nam y điều trị bệnh này bằng bài thuốc đơn giản.
Nếu bạn hay người thân của bạn mắc chứng hoại thư, xin đừng bi quan, hãy tự làm những thang thuốc để điều trị chứng bệnh này. Thang thuốc gồm 3 vị đơn giản dễ tìm và...dễ uống:
1-    Rễ  cây Dừa   (Cocus nicifera L- họ Cau dừa  Palmae )      
2-    Rễ cây Cau    (Areca catechu L. họ Cau dừa Palmae )
3-    Rễ cây Chuối lùn (Musa acuminata  họ chuối Musaceae )  
 ( Chuối lùn còn gọi là chuối tiêu, chuối già hương, chuối hờn)
Thu hái các loại rễ cây nói trên, rửa sạch, cắt thành từng đoạn dài khoảng 2-3 cm, sao  vàng, khử thổ, phơi hay sấy khô chia ra thành thang thuốc mỗi vị 5 gram khô sắc uống hoặc có thể cho vào bình thủy nước nóng để làm nước chè uống hàng ngày.
Uống thang thuốc này, bệnh nặng sau 3 ngày sẽ giảm 30%, 15 ngày sẽ giảm 80%. Uống  trong vòng 1 tháng bệnh sẽ hết hẳn.

Những đàn ông yếu sinh lý dùng bài thuốc này cũng hiệu nghiệm lắm.

Tôi ghi lại bài thuốc này  và xin được phổ biến cho cộng đồng, sau khi kiểm chứng thực tế hiệu quả điều trị.

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

LỤT LỆ VÀ GIỔ HỘI 19/9

Người miền Trung  có câu :
“Ông tha mà bà chẳng tha
Làm ra cây lụt hai ba tháng mười”

Lụt 23 tháng 10 âm lịch hàng năm thì thường xảy ra, nhưng  có cây lụt lệ còn ghê gớm hơn, hay lặp đi lặp lại hàng năm, đó là cây lụt vào ngày 19 tháng 9 âm lịch.

Chuyện xảy ra cũng đã lâu lắm rồi, theo ông  tôi kể lại đó là vào một năm 194.. tháng 9 âm ngày 19 có một trận lụt tuy không lớn lắm nhưng đã đi vào lịch sử địa phương bởi hậu quả khủng khiếp mà nó gây ra.
19 tháng 9 năm ấy, buổi sáng trời quang mây tạnh cho nên bà con tranh thủ sang cồn (cách bên sông) để thu hoạch bắp, gần đến trưa, khi nghĩ ăn cơm thì mây đen ngùn ngụt kéo đến, thấy vậy, ăn xong người ta lại tranh thủ bẻ bắp càng nhanh càng nhiều càng tốt, trời mưa thì cứ mặc trời mưa mọi người chăm chỉ làm việc cho đến khi gió chướng nổi lên mỗi lúc một mạnh họ mới gom bắp lại để đem ra sông chở về. Thế nhưng nhìn quanh Cồn thì nước ở đâu đã dâng lên  ngập cả chung quanh , ngoài sông gió  thổi mỗi lúc một mạnh thêm, gió xốc ngược những ngọn nước tạo thành những con sóng cao nghều nghệu như hăm dọa và thách thức những nông dân nghèo khó với những chiếc ghe nan nho nhỏ …

Nước mỗi lúc một dâng cao, cả cái cồn Hoằng Phước mênh mông đất như vậy mà bây giờ chỉ còn lại một chỏm nhỏ, nước càng dâng  người ta càng xúm xít lại gần nhau hơn, cả trăm người chen chúc trên mõm đất còn lại, rồi nước ngập chân, nước tiếp tục dâng thêm ngập bụng…cái chết của gần trăm người đang cận kề

Mưa vẫn nặng hạt, gió mỗi lúc một mạnh hơn, thì ra đó là một trận bão !

Sáng sớm ngày hôm sau, trên đống rều rác mắc ở bụi tre  cuối làng kia, người ta tìm thấy một người đàn ông lấm bê bết, khi kéo người đàn ông nầy ra người ta thấy cổ ông ta được cột chặt bằng một cành dâu của một bụi dâu già cuối vụ tằm tang.
Chăm sóc cho ông ta tỉnh lại, ông ta kể lại rằng: “Khi biết trước là  sẽ bị chết chìm, chúng tôi tất cả mọi người không ai bảo ai, mỗi người chọn một bụi dâu thật to, lấy cành dâu đánh lại cho chắc và cột vào cổ, chỉ với hy vọng cuối cùng là sau khi chết con cháu  chỉ cần ra Cồn là tìm được xác, nếu không cột đầu cẩn thận nước cuốn xác trôi đi con cháu biết đâu mà tìm? Còn tôi sở dĩ tôi còn sống đây là bởi cái bụi dâu tôi chọn bị rều rác mắc lại nhiều, ép dòng nước chảy mạnh làm trốc cả bụi dâu  và kéo tôi trôi đến mắc ở bụi tre nầy”, nói xong ông ấy ngồi khóc hu hu.

Hàng năm cứ đến ngày 19 tháng 9 âm lịch, rất nhiều gia đình làm đám giỗ cho người thân của họ đã không may gặp nạn trong trận lụt bão lịch sử nầy. Hôm nay thấy nhiều người đi chợ mua nhiều thức cúng giỗ, giỗ những người đã cột đầu gốc dâu  trong trận lụt cột đầu gốc dâu!
Nhớ chuyện xưa tôi ghi lại đôi điều.




Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

NHẬN THÔNG TIN KHÔNG CHÍNH THỐNG-CHẠY NHƯ CHẠY GIẶC

Đúng là còn hơn chạy giặc, ấy là tôi nói đến bà con trong vùng ảnh hưởng của thủy điện!
Không biết ở trên ấy, Bến Giằng, người ta thông tin thế nào về thủy điện Đăkmi 4 mà từ Ái Nghĩa đến tận An Điềm (huyện Đại Lộc, Quảng Nam) người dân đùng đùng chạy lên chổ cao, lên núi. Ở Đại Hồng, các thôn Đông Phước, Dục Tịnh,..già trẻ lớn bé, hễ ai yếu gan thì chạy vào thôn Phước Lâm, các trường học thì cha mẹ chạy đến kéo con họ về, buộc lòng nhà trường phải cho học sinh về, người đang đi chợ cũng bỏ... 
Tất cả đều trong tâm trạng hoang mang... 
Mà cũng ghê thiệt! Chỉ trong vòng 30 phút, mực nước dâng hơn 1 mét, một giờ sau dâng cao hơn 2 mét, từ mực nước bình thường bỗng chốc dâng cao đến mức báo động 3! Sóng cao vỗ đập ầm ầm, kéo theo cây tươi, cây khô to đùng bồng bềnh trên khắp mặt nước. Loa truyền thanh thì thông báo Đăkmi xả lũ, loa mồm thì nói với nhau rằng đập bể rồi, mau chạy! 
Khốn khổ thay những người sống dưới các đập thủy điện! 
Không tin cũng không được mà tin thì chẳng ai dám tin..., bởi khi làm những cái hồ chứa cả tỉ mét khối trên trời xanh ấy họ có làm chắc chắn không, xi măng, sắt thép, cát sạn có đúng chất lượng không? Đành rằng có nghiệm thu giám sát nhưng cái sự tham nhũng... thì ai cũng biết rồi! A, B, B phẩy, B hai phẩy..., không B nào bị lỗ thì làm sao an toàn được đây? 
Cái lo cũng có cái lý của nó! Nghĩ mà thấy bất công quá, họ làm điện họ bán, giá cả thì họ quyết, họ chẳng bớt chút chút cho người dân ở vùng bị ảnh hưởng. Vậy mà khi họ xả nước lũ thì họ chỉ cần loa báo cho mình biết để mà bớ làng xóm ơi...chạy... và dọn đồ đạc lên chỗ cao... CÔNG NÀY AI TRẢ? Đúng là kêu trời không thấu! 
Sống chung với lũ đã hơn nửa thế kỷ rồi, vậy mà bây giờ thấy hơi ớn ớn. Mình cũng thấy thương cho mình quá! Không phải là không có chỗ để đi nhưng quê cha đất tổ, làm sao nỡ bỏ đi được đây!

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

CHỮA BỆNH SỎI THẬN BẰNG THUỐC NAM

Mãi cho đến những năm đầu của thập kỷ 60 chứng bệnh mà bà con chúng tôi gọi là “đái láu” mới được biết nguyên nhân và dần dần đổi tên gọi là “sỏi thận hay sỏi bàng quang”. Mà cũng chẳng chê trách làm gì ở cái tên gọi hơi " không được văn minh " ấy, bởi, có bao giờ người ta dám mổ cái bụng ra để mà xem trong ấy “hư hao” như thế nào đâu!?
Tuy là không biết mổ 'để xem cái gì trong ấy bị hư' nhưng cách chữa bệnh dân gian bằng cây lá đối với chứng bệnh nầy thì phải nói là tuyệt diệu, và cũng chính nhờ có cách chữa như vậy mà họ đã thoát được chứng bệnh hiểm nghèo nầy, bây giờ có trách chăng là trách người ta khi đã có thuốc tây họ đã vô tình và lảng quên một phương pháp chữa bệnh tuy đơn giản , không tốn tiền, ít hại sức khỏe nhưng hiệu quả vô cùng.

Trong khuôn khổ  một bài viết mang tính cung cấp thông tin, tôi xin ghi lại những thảo dược mà ông bà dân quê chúng tôi đã dùng để chữa sỏi thận, với mong muốn ai có bệnh thì áp dụng để tự điều trị cho mình và người thân. Phương thuốc đơn giản nầy gồm:

Tầm gửi trên cây khế ngọt, Cỏ Xót .
Rễ Dứa gai, Rễ Dừa, Rễ Cau, Nàng Nàng, Vỏ Ngái, Vỏ cây Sung, Quả Sung già, Sả, Râu Ngô
Mã đề, Rễ Tranh, Vỏ quả bưởi, Bướm trắng.

Về liều lượng: riêng cỏ xót và tầm gửi mỗi loại dùng 10 đến 15 gr, các cây còn lại mỗi loại chỉ cần 4- 5 gram khô,
Về cách chế biến thuốc xin vui lòng đọc ở các bài thuốc mà tôi đã đăng trên blog http://thuongduc.vnweblog.com  hay là http://www.thuongduc.blogspot.com

Nguyên lý chữa bệnh của phương thuốc nầy là làm mất nguyên nhân gây ra sỏi, khi nguyên nhân gây ra sỏi không còn nữa thì nước tiểu hàng ngày chảy qua cục sỏi (có trong thận hay bàng quang) sẽ làm bào mòn cục sỏi làm cho sỏi nhỏ dần và  thải ra ngoài.

Vì cộng đồng, tôi cung cấp thông tin, tôi mong muốn không ai dùng thông tin nầy để chế biến thành sản phẩm  nhằm kinh doanh trục lợi.

Có thắc mắc gì xin vui lòng liên lạc với tôi qua địa chỉ hộp thư điện tử sau:
traquangdoan@gmail.com   hay điện thoại số  0905.237.247

KỶ VẬT BẤT ĐẮC DĨ

( Nhớ ngày  bị thương lần đầu 41 năm về trước) Hắn chui vào nhanh lắm, sau tiếng ầm điếc hai cái lổ tai, một cái chui xuyên ngón tay áp...